Ám ảnh bởi chuông báo thức đi làm việc mỗi buổi sáng, 5 phim Hàn dưới sẽ giúp bạn có động lực nghỉ ngơi việc.


Muôn vàn nỗi bực dọc về việc lương bao gồm tới tài khoản đúng hạn, công việc này còn có phải là điều mình ước mơ suốt 16 năm "dùi mài ghê sử" để đạt tới thành công, hay mong chờ tìm kiếm "ý chung nhân" tại văn chống thị phi... Những điều ấy chẳng còn ưu tiên lúc phải đối mặt với thực tế nghiệt bửa chốn công sở. Mục tiêu cao nhất là phải tồn tại được đã, chuyện không giống tính sau, 5 trường hợp dưới đây sẽ đến bạn thấy nơi văn phòng "ồn ào" đến mức nào.


*

Đâu phải cứ đi có tác dụng ở tòa soạn là gặp phó tổng đẹp trai như Ji Sung Joon.

Bạn đang xem: Phim nhân viên văn phòng


*

Và đừng có mơ gặp được anh "tổng" kiêm luôn chồng tương lai như Ahn Min Hyuk.


Đây là tôi lúc phát hiện sự thật đầy trớ trêu chốn công sở!


Và đây cũng là tôi sau khi cố gắng hòa hợp với tất cả những liền anh liền chị đồng nghiệp chỗ làm!


1. Misaeng: Đồng nghiệp sẽ cho bạn biết thế làm sao là "mùi đời"

Đối với những sinh viên "chân ướt chân ráo" mới rời cổng trường đại học, Misaeng (tạm dịch: Mùi Đời) sẽ mang đến bạn biết thế nào là thực tế nghiệt ngã của cuộc sống. May mắn bao gồm được công việc với mức lương gọi là "tạm ổn", nhưng dù có cố gắng với chăm chỉ đến thế nào, mọi nỗ lực của một "lính mới" sẽ chẳng dễ dàng được công nhận.


*

Cuộc đấu chốn công sở gay gắt chẳng khác là bao so với nội chiến hoàng cung.


Misaeng chẳng phải đơn giản là một bộ phim khắc họa câu chuyện, tình huống hàng ngày tại nơi công sở. Khán giả sẽ dễ dàng nhìn thấy được bản thân mình ở mỗi nhân vật vào Misaeng. Bên cạnh Jang Geu Rae (Im si Wan) là trưởng chống Oh sang Shik (Lee Sung Min), một người đàn ông cực nhọc với tới chức cao bởi tư tưởng đối lập với sếp. Quản lý Sun Ji Young (Shin Eun Jung), một người phụ nữ khó có thể cân bằng giữa công việc và cuộc sống gia đình.


*

Và cũng chẳng hề thiếu đi những câu chuyện khiến mọi người gật đầu đồng cảm, sự khó khăn của thực tập sinh "thấp cổ bé xíu họng" tại những doanh nghiệp lớn, nhân viên cấp dưới gạo cội cố cống hiến để rồi chẳng bao gồm kết quả gì, sự bấp bênh trong sự nghiệp của bất cứ ai khi bước chân vào chốn công sở... Tất cả đều được thể hiện khôn xiết rõ nét.


*

Sân thượng – địa điểm quen thuộc giúp nhân viên công sở tìm kiếm lại được sự tỉnh táo bị cắn của bản thân.


2. Not Alright But It’s Alright: Tưởng gồm việc là sẽ ổn, nhưng chẳng hề ổn một 1 chút nào hết!

Tiếp tục là câu chuyện của những "tân binh" mới vào nghề, những bạn trẻ nặng nề thể như thế nào quen được với tốc độ làm việc thuộc deadline "sấp mặt" của sếp. Kim Ji An (So Joo Yun) là hình ảnh quen thuộc thuộc của hàng ngàn, hàng vạn những bạn trẻ đang phải nỗ lực tồn tại nơi làm việc hiện ni trong bộ phim Not Alright But It’s Alright (tạm dịch: Không Ổn, Nhưng Rồi Sẽ Ổn).

"Ưu điểm lớn nhất của tôi là gồm thể sẵn sàng sửa soạn trong khoảng chưa đầy năm phút, nhưng nhược điểm của tôi chẳng thể nào dậy sớm để đi có tác dụng đúng giờ". Căn bệnh thế kỉ này chắc chắn là nỗi sợ hãi của ít nhiều bạn trẻ thời nay. Nghe thấy tiếng chuông báo thức nhức óc rồi bất chợt liều mình, "mình gồm thật sự cần công việc này không nhỉ ?" với rồi lại nghĩ đời còn lâu năm lắm, trùm chăn ấm tiếp tục say giấc nồng và mặc kệ sự đời…


Lúc làm sao cũng trực chờ ý định bỏ việc trong đầu…


Rồi cứ như vậy, chẳng biết tới bao giờ chúng ta mới sẵn sàng trưởng thành để đối mặt với cuộc sống. Những tưởng cuộc đời nhẹ nhàng cùng tươi đẹp lắm, cho đến khi nhận ra thực tại nặng nề khăn với vất vả đến nhường nào. Nỗi sợ hãi bởi vì phim kinh dị sẽ chẳng thể nào bằng tiếng chuông báo thức mỗi sáng thứ Hai. Nỗi sợ hãi với láng tối sẽ chẳng còn hề hấn gì với tiếng giục deadline của sếp.


Có hay không việc luôn luôn sẵn nguyên một tập đơn xin nghỉ việc để "tung sản phẩm nóng" bất cứ dịp nào.


Nhiều dịp cảm thấy bản thân thuộc về … sao Hỏa, khi nhỏ người ta bắt đầu chẳng thể hiểu nổi đối phương đang muốn điều gì ở bản thân mình. Not Alright But It’s Alright (tạm dịch: không Ổn, Nhưng Rồi Sẽ Ổn) hội tụ tất tần tật về thực tại chốn công sở, khi một cô gái trẻ buộc phải học biện pháp đối mặt với sự khắc nghiệt của cuộc sống, cuộc sống của một người trưởng thành, không còn là sự chở che, bao bọc của bố mẹ thuở ngày làm sao nữa.

Xem thêm: Máy Thẩm Mỹ Viện Hoàng Gia, Cung Cấp Thiết Bị Spa Cao Cấp Chính Hãng


Tìm kiếm được điều ngọt ngào á? Chẳng dễ chút nào đâu.


3. My Ahjusshi: Muốn tồn tại ở nơi công sở nhiều năm lâu? Đừng gồm hiền với lúc nào cũng là người tốt bụng!

Ngồi tại bàn có tác dụng việc giữa nơi văn phòng im ắng, chỉ toàn là tiếng lách biện pháp của bàn phím, là tiếng máy photo, là tiếng thở nhiều năm trong mỗi "ô tội nhân giam lỏng", bạn có bao giờ nghĩ tới việc đang tất cả bất cứ ai đó, thậm chí là cả sếp của mình, lên "mưu đồ" đẩy bạn đi khỏi nơi làm việc chán ngắt ấy chưa? My Ahjusshi (tạm dịch: Quý Ông Của Tôi) đó là hồi chuông cảnh tỉnh, báo hiệu bạn buộc phải đề phòng tới những điều diễn ra bao bọc tại nơi mình có tác dụng việc.


Ấy vậy cơ mà Park Dong Hoon (Lee Sun Kyun) buộc phải đối mặt với điều đó mỗi ngày. Nghiệt bửa hơn nữa, sếp của Park Dong Hoon lại chính là đàn em khóa dưới vị Joon Young (Kim Young Min), người đàn ông đang ngoại tình với vợ mình. Đó chính là lí do mà vày Joon Young muốn đuổi Park Dong Hoon, một nhân viên tài năng, biến mất khỏi công ty. Còn điều gì "chua chát" hơn cuộc sống của Park Dong Hoon nữa? Chưa kể, gồm một người phụ nữ lạ mặt lắng nghe mọi bí mật trong cuộc sống của Park Dong Hoon, lấy những điểm yếu của anh làm sự trao đổi. Người phụ nữ ấy nỗ lực cụ đổi cuộc sống đau đớn, khổ sở của bao gồm mình bằng nỗi đau của người khác.


Liệu gồm bí mật làm sao đằng sau những hành động của Lee Ji An với Park Dong Hoon?


4. Miss Independent Ji Eun: không có kẻ thù thì chẳng thể gọi là chốn công sở!

Phụ nữ đó là "hình thái" nặng nề hiểu nhất trên vũ trụ. Sự đố kị, ganh ghét chính là "gia vị", là thứ khiến cuộc sống thêm phần mặn mà lại và "drama" của đàn bà Miss Independent Ji Eun (tạm dịch: Quý Cô Độc Lập Ji Eun) chính là minh chứng mang lại nỗi thống khổ của những cô nàng mặc kệ sự đời, nhưng vẫn buộc phải đối mặt với những "người nhỏ đất mẹ", luôn tìm bí quyết "đâm chọt" vào cuộc sống vốn dĩ an toàn của những người phụ nữ chẳng mấy thân yêu đến việc tị đua, "vùi dập" lẫn nhau.


Đáng sợ nhất là mặc đồ trùng nhau, để rồi bị với ra so sánh


5. I Hate Going to Work: Đúng vậy. đúng là tôi ghét đi làm đến chết đi được!

I Hate Going to lớn Work (tạm dịch: Tôi Ghét Đi Làm) đó là cú "chốt hạ" cho nỗi thống khổ của toàn thể bằng hữu bạn dì đang phải đối mặt với cuộc sống bức bối nơi công sở. Lời tuyên bố thẳng thừng và cực kì dứt khoát "Tôi ghét đi làm!" chính là giọt nước tràn li của một bộ phận không nhỏ nhân viên cấp dưới văn phòng hiện nay. Bộ phim như "đi guốc trong bụng" mọi nỗi khổ, sự lo lắng cùng cả những suy nghĩ và trọng điểm tình ẩn giấu trong những người đang vật lộn với cuộc sống văn phòng.


Bộ phim như một phim tài liệu nhiều năm tập, thuật lại cuộc đời khổ sở của nhân viên cấp dưới văn phòng.


Những bữa tiệc doanh nghiệp không hồi kết, những cuộc gọi "kinh hoàng" giữa đêm khuya về những công việc chưa hoàn thành. Còn đâu là tự bởi vì cả những ngày chủ nhật, những ngày nghỉ lễ vốn dĩ được hưởng sự thảnh thơi bỗng chốc chảy thành mây khói. Sếp "alo", nhân viên cấp dưới trả lời, tất cả đều là vòng xoáy không hồi kết, là nỗi ám ảnh của bất cứ nhân viên cấp dưới nào đang có tác dụng việc tại chốn công sở ngày nay.


Tạm kết

Dẫu biết bất cứ nghề nghiệp, nơi có tác dụng việc như thế nào cũng gồm nỗi khổ của riêng biệt mình, tuy nhiên, công sở luôn luôn được coi là "chốn cầm tù" của bất cứ ai đã từng bước chân vào đó. Vấn đề này đã được sử dụng triệt để trong bối cảnh phim Hàn, đây là thử thách mà lại người hiện đại phải cố gắng vượt qua mỗi ngày. Suy đến cùng, tất cả là do miếng cơm manh áo, mang đến bản thân và cho gia đình.

Tuy vậy, những điểm sáng về tình đồng nghiệp, tình cảm nảy nở giữa những khó khăn, tuyệt những bài bác học đầy ý nghĩa đã phần nào góp khán giả vẫn còn quan sát thấy "ánh sáng cuối đường hầm". Những bộ phim trở thành lời khích lệ, cổ vũ mang lại sự nỗ lực cống hiến của những nhân viên văn phòng thời đại ngày nay.